Giao Thời - Phạm Đại Bàng

Updated: Apr 5

Khi những bông pháo hoa phun trào rực rỡ giữa nền trời đầy sao, giữa một không khí linh thiêng của giao thời, và mùi hương (nhang) trầm phảng phất. Tôi nhìn ngắm những sắc màu rực rỡ ấy trên bầu trời đêm mà lòng thổn thức nhưng nửa hoang mang hồi hộp bởi tiếng nổ đùng đùng xen lẫn.


Tôi nghĩ về con người. Con người quả thật con người. Đẹp đẽ nhất là con người mà đáng sợ nhất cũng là con người. Với những phát minh to lớn, họ từng bước biến một quả đất bình thường trở thành một quả đất được lắp ráp những thiết bị tối tân nhất, rực rỡ nhất, mê mẩn nhất và cũng đáng sợ nhất.


Trong giây phút ấy, tôi chợt nghĩ nếu mình đang bay bên ngoài trái đất này, nhìn về phía những mảng màu đang phun trào ấy, tôi chắc chắn sẽ phải ồ lên vì con người. Họ mơ ước vươn lên tận trời cao, tiếp cận với đấng tối cao và đang từng bước trở thành tối cao. Họ có thể biến thuốc súng thành sắc màu rực rỡ nhưng chắc chắn phải kèm với những tiếng nổ gieo rắc sự hồi hộp cho người xem như tôi.


Và tự nhắc nhở rằng 'mình là một con người'. Tính song tính, nhị nguyên của con người hay của bất cứ thứ gì trong vũ trụ này đã trở thành chân lý, quy luật không thể thay đổi. Chúng ta sống như một con người, chúng ta trải nghiệm cả sự rực rỡ lung linh lẫn nỗi sợ của những tiếng nổ mang đến nỗi hoang mang.


Một mùa Xuân lại đến, những mầm xanh mộc chồi, tiếng chim đã hót từ khi ta còn đang nằm ngủ. Mà nó cũng báo hiệu một mùa mưa gió sụt sùi chảy nước ở phương Bắc kéo dài - thứ thời tiết xấu xí nhất trong năm. Đồng thời báo hiệu chuỗi ngày lành lạnh được thổi vào phương Nam đã sắp qua. Năm mới là như vậy, một sự háo hức ập đến pha lẫn vào nỗi u hoài chờ chực của một năm nhân sinh lại đến.


Một mối tình đi qua, tất cả những gì đẹp đẽ nhất đọng lại, và cũng dừng lại theo cách rất đẹp, tất cả những gì u hoài nhất cũng ngưng tổn thương, bắt đầu lành lặn. Một sự kết thúc vốn dĩ là điểm chạm của sự bắt đầu.


Tất cả những cái nghĩa 'mới' - đều tiềm ẩn một điều đẹp một điều xấu, một niềm vui một nỗi buồn, một tích cực một tiêu cực, một kết thúc một khởi đầu.


Và chính bởi vậy mà 'giao thời' trở thành điểm thú vị. Nó là điểm giao của mọi sự trên đời. Ngưng đọng, dừng lại ở duy nhất một thời điểm. Và hiếm hoi lắm mới xảy ra. Bởi vậy mà linh thiêng.


Tranh: Carnation, Lily, Lily, Rose - John Singer Sargent Around 1885
Bài viết nằm trong Cuộc thi viết Giao Thời - tổ chức bởi Livehouse.vn:  https://www.facebook.com/events/527948251135662)

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

VỀ LIVEHOUSE.VN

Livehouse.vn là website hoạt động về chủ đề văn hóa - nghệ thuật (arts & culture)

Chi tiết: www.livehouse.vn/about

LIÊN HỆ

Email: info@compassion.vn

Website chính thức: livehouse.vn
Fanpage: Fb.com/livehouse.vn

HỢP TÁC
ĐĂNG KÝ NHẬN NỘI DUNG
DONATE/ỦNG HỘ

Donate/ủng hộ cho Livehouse.vn

www.livehouse.vn/donate

© Livehouse.vn 2016 - 2019
Mọi Nội Dung Trên Livehouse.vn Có Bản Quyền, Yêu Cầu Để Nguồn Khi Đăng Tải. Website Sử Dụng Các Hình Ảnh & Tài Nguyên Public Domain.

Kết Nối Với Livehouse.vn

  • Facebook
  • Compassion.VN