Cô, Cô Ấy Và Anh - Hà Phạm

Updated: Apr 5

Cô hé mắt và ánh sáng của những ngày cuối năm tràn ngập trong phòng ập vào cô. Da cô cảm giác bỏng rát nhưng bên trong mình, cô thấy lạnh, lạnh lẽo lắm. Cô kéo tấm chăn mỏng trùm kín gương mặt đang vương vương những sợi tóc rối nhoà. Cô yêu tóc mình lắm, trước khi đi ngủ thì bao giờ cô cũng chải tóc thật mượt, thật gọn sau đó khi nằm xuống thì trải tóc đều lên gối để chắc chắn chúng sẽ không bị xô đè. Nhưng đêm qua, cô trằn trọc, cô lăn từ góc này tới góc kia của chiếc giường đơn nhỏ xinh mà giờ đây cảm giác rộng thênh thang và cô đơn đến thế. Và có lẽ vậy nên tóc cô rối, rối tinh lên cũng như tâm trí của cô lúc này. Cô thở thật gấp mặc dù tấm chăn mỏng không thể làm cô ngột ngạt. Cô muốn khóc, muốn gào lên thật to để cái cảm giác này có thể vỡ vụn đi, để cô có thể tiếp tục là cô của ngày nào, những ngày chưa từng biết anh.


Cô đẹp, một nét đẹp rạng rỡ và kiêu kì khiến cho tất cả những ai đã từng lướt qua đời cô đều không khỏi ngỡ ngàng và trở nên nhút nhát hơn. Cô biết mình đẹp, nhưng tất cả những gì cô có tới ngày hôm nay, đều do cô làm ra, nên cô thản nhiên với mọi thứ trên đời. Cô chưa từng quỵ luỵ ai, cô chưa từng xin ai hay nhờ vả ai bất kì điều gì, kể cả với anh.


Ở cái tuổi tứ tuần, anh vạm vỡ với thân mình tràn đầy sức sống, đôi mắt anh to, và to tới mức mỗi khi cả hai cùng nhau đứng trước gương thì cô đều cười rúc rích và cảm thấy mình chìm nghỉm trong hai hồ nước buồn nhưng chan chứa yêu thương đó.


Họ gặp nhau vào đầu mùa xuân, mọi thứ đều đâm chồi nảy lộc cũng như cái mối quan hệ lạ kì và bất ngờ ấy. Anh mời cô tới nhà và muốn nấu cho cô một món thật ngon. Anh đã chuẩn bị nồi gà hầm cam thơm phức trước đó hàng giờ, anh chọn những trái cam mọng và ngọt nhất để chắc rằng cô sẽ thích, vì từ lần đầu nói chuyện, anh biết rằng cô không phải là người dễ hài lòng.


Nhưng khi cô tới, tất cả câu chuyện của anh đều xoay quanh người vợ chưa cưới trong quá khứ của mình. Cô ngỡ ngàng và thực sự không hiểu anh đang muốn điều gì. Cô cố gắng lắng nghe và cảm nhận từng cử chỉ của anh, từ cách anh vuốt nhẹ lên mái tóc đã điểm rất nhiều sợi bạc, tới cách anh dựa vào bàn bếp và lan man nói về cô ấy… Cô hơi buồn, cô cứ nghĩ rằng như tất cả mọi lần, như tất cả những lần cô xuất hiện ở bất kì nơi đâu, cô luôn là trung tâm của sự chú ý, của sự ngợi ca. Tại sao với cái bữa tối tại căn bếp bé nhỏ này, cô ấy lại được nhắc tới nhiều nhất? Cô cố gắng trấn tĩnh mình và kéo tâm trí tập trung lại câu chuyện của anh, bởi anh vẫn đang say sưa nói, nói về cuộc tình kéo dài gần một thập kỉ đó.


Họ đã bên nhau khi cô ấy còn là một cô gái trẻ chưa ra trường, họ đã cùng nhau qua bao nhiêu mùa, qua cả những khi cha cô ấy ra đi và anh hứa với ông rằng, anh sẽ chăm sóc cô ấy trọn đời. Họ nói rằng thời gian là thứ thuốc chữa lành vết thương, nhưng họ không nói rằng thời gian cũng làm nhiều thứ khác bạc đi rất nhiều, trong đó có tình cảm. Mỗi lần anh đi công tác xa tới hàng tháng trời là mỗi lần cô ấy gặp gỡ một hoặc những người khác. Chính anh là người đã đưa cô ấy đi từ bỏ sinh linh nhỏ bé trong bụng, một sinh linh không thuộc về anh mà là của một người đàn ông nào đó cô ấy đã gặp. Cô ấy nói cô ấy chưa bao giờ hạnh phúc bên anh, anh nói cô ấy là một phần cuộc sống của anh, anh sẽ làm tất cả mọi thứ để cô ấy vui. Nhưng cô ấy vẫn quyết định ra đi. Trái tim anh tan nát. Anh lang thang ở cái thành phố nhộn nhịp nhưng xa lạ này. Anh thuê một căn phòng nhỏ gần với nơi cô ấy ở cùng người tình mới. Anh muốn giữ lời hứa của mình với cha cô ấy, anh muốn được nhìn thấy cô ấy, để quên đi, hoặc để mong đợi...


Boulevard de Clichy - Vincent van GoghMarch 1887 - April 1887

Cô hiểu rằng anh không muốn bất kì thứ gì ở cô, từ khuôn mặt rạng ngời đó, từ mái tóc suôn dài theo thân hình đầy sức thanh xuân, hoặc, có lẽ anh cần một người, một người lắng nghe anh và rung động theo từng nhịp thổn thức…


Cô thuộc lòng tên của cô ấy, từ thói quen tới gương mặt và dáng người cô ấy, cô ấy như luôn hiển hiện ở đây, trong mọi giây phút, trong mọi câu chuyện giữa cô và anh. Cô bị ám ảnh và nhiều khi cô không ngủ được dù vòng tay anh chưa bao giờ quên ôm ấp vỗ về cô trong từng giấc. Nhiều đêm cô bỏ đi và chỉ một lúc sau, anh thảng thốt tìm cô, lo lắng và mong cô quay về.


Cô không thể nói với anh rằng, cô ghen với cô ấy. Cô ấy là ai? Cô đã từng gặp cô ấy đâu? Anh cũng đâu còn gặp cô ấy nữa, dù anh có muốn hay chăng? Cô không thể vô lý như vậy. Nhưng đã quá nhiều lần trái tim cô ngừng đập mỗi lúc anh lặng im và rơi nước mắt khi chạm vào cái thùng gỗ cũ kĩ ấy. Họ luôn đùa rằng anh đã bỏ xác của cô ấy trong đó, ở trong đó rất nhiều năm. Nó đáng sợ tới mức cô không bao giờ muốn tới gần cái thùng ấy, cô không muốn biết bên trong có thứ gì, cô không muốn biết tới sự tồn tại của nó, cô muốn đốt nó, muốn vứt nó đi bởi nó hay người liên quan tới nó luôn chiếm lấy anh, luôn xoá nhoà mọi khoảnh khắc yêu đương nồng nàn giữa cô và anh. Nhưng cô cũng thương anh tới mức không muốn động chạm đến nó, bởi cô biết, nó là một phần cuộc sống của anh rồi.


Mùa hè tới và mùa thu qua, cô không nhớ nổi anh đã nấu bao nhiêu bữa ăn cho mình. Cô thấy mình đẹp hơn, rạng rỡ hơn mỗi khi bên anh. Nhưng chẳng ai biết được điều ấy. Anh chưa từng giới thiệu cô với bất kì ai, họ chưa từng bước ra khỏi căn phòng ấy cùng nhau. Tất cả những buổi tiệc tùng tráng lệ, cô đều đi một mình, và anh cũng vậy với những đêm say khướt tới sáng, anh bước về nhà và cô luôn nhẹ nhàng kéo chăn chờ anh tới bên mình mà thôi.


Mùa đông tới, cô thích thú nhặt nhạnh những hòn sỏi, những chiếc lá hay lẻ một chiếc hoa tai làm từ lông chim xanh xanh trong cái thùng ấy. Cô cười rúc rích mỗi khi anh kể những câu chuyện về từng kỉ vật với cô ấy. Hẳn là kỉ vật bởi chúng nhỏ bé và tầm thường với tất cả mọi người, nhưng với anh thì anh đã gom góp và cất giữ suốt hơn mười năm ròng. Giờ đây chúng giúp cuộc sống của cô và anh sinh động hơn. Anh nói về chúng, anh cười với đôi mắt long lanh. Và cô sẽ lại hỏi: Bây giờ anh yêu em được bao nhiêu phần trăm rồi?


Ngày tháng trôi đi nhanh như cách mà mái tóc của anh thay màu. Phần yêu thương anh dành cho cô cũng tăng đều qua những đợt anh ốm sốt và cô bên anh không rời suốt cả tuần lễ, hay khi cô ngã đau, nằm trên giường thì anh lại bưng từng đĩa đồ ăn nhỏ tới bên cô, anh không quên về nhà sau mỗi vài giờ để chắc rằng cô không buồn và không đau một mình.


Trước một dịp công tác dài và hi vọng là cuối cùng trong năm, cô nói với anh rằng, cô muốn anh đừng lo lắng về cô và hãy dành thời gian đó cho riêng mình, hãy đi chơi xa, hãy bước ra khỏi căn phòng đó và hãy suy nghĩ về chuyện của anh và cô. Cô rất vui và hạnh phúc bên anh, nhưng đây chưa phải là tất cả những gì cô xứng đáng. Cô mệt mỏi với việc luôn phải xuất hiện một mình và từ chối tất cả lời mời của những anh chàng khác mặc dù cô không giống một người đã thuộc về ai. Cô yêu câu chuyện tình của anh với cô ấy nhưng cô muốn anh để cô ấy ra đi, cô muốn anh thực sự bắt đầu câu chuyện riêng của anh và cô. Cô nghĩ căn phòng đó quá nhỏ để cho chiếc thùng gỗ đó tiếp tục hiện diện, nó khiến cô ngột ngạt và bức bối. Cô yêu anh và cố gắng yêu nó, nhưng tình yêu thì không phải là điều ép buộc được…


Cô trở về, anh không xuất hiện…


Cô cố liên lạc, anh lặng thinh…


Ngày nối ngày trôi qua, chiếc thùng gỗ hay cô ấy đều không có ở trong căn phòng đầy nắng của cô, nhưng cô thấy ngột ngạt và bức bối tột độ. Cô quyết định đi tìm anh. Anh không có trong căn phòng bé nhỏ đó. Anh cũng không có mặt tại văn phòng làm việc của mình. Nhân viên của anh ngỡ ngàng trong sự xuất hiện của cô. Họ luôn mang máng nghe kể về cô nhưng chưa từng được gặp mặt, họ thẹn thùng lén lút ngắm nhìn cô bởi dù qua bao ngày xơ xác mong chờ anh, cô vẫn đẹp và rạng rỡ lắm.


Cô rê nhẹ ngón tay thanh dài trên bàn phím máy tính nơi anh thường ngồi miệt mài, cô cố gắng tìm đôi chút hơi ấm từ bàn tay ấy, bàn tay đã ôm ấp cô từng đêm, bàn tay cố níu giữ cô lại qua bao lần cô thổn thức ra đi.


Cô nâng chiếc cốc cà phê còn dang dở từ hôm qua, cô cố gắng tìm chút hương vị sót lại của đôi môi ấy, đôi môi hay hôn nhẹ lên chiếc mũi xinh xinh nhăn nhăn mỗi khi cô cười rúc rích.


Cô lặng lẽ bước đi và để những ánh mắt nhìn bâng khuâng ở lại...


Truyện ngắn thuộc bài tập kết thúc chương trình Content Creation Đợt I - của bạn Hà Phạm - thuộc cộng đồng Vietnam New Writers-Tác Giả Việt Nam Mới - do Livehouse.vn vận hành, Livehouse.vn đăng tải để chia sẻ đến độc giả.

33 views

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

VỀ LIVEHOUSE.VN

Livehouse.vn là website hoạt động về chủ đề văn hóa - nghệ thuật (arts & culture)

Chi tiết: www.livehouse.vn/about

LIÊN HỆ

Email: hi@folks.group

Website chính thức: livehouse.vn
Fanpage: Fb.com/livehouse.vn

HỢP TÁC
ĐĂNG KÝ NHẬN NỘI DUNG
DONATE/ỦNG HỘ

Donate/ủng hộ cho Livehouse.vn

www.livehouse.vn/donate

© Livehouse.vn 2016 - 2019
Mọi Nội Dung Trên Livehouse.vn Có Bản Quyền, Yêu Cầu Để Nguồn Khi Đăng Tải. Website Sử Dụng Các Hình Ảnh & Tài Nguyên Public Domain.

Kết Nối Với Livehouse.vn

  • Facebook
  • Compassion.VN